"Trầm heo, anh làm gì, mặt nhăn như khổ qua?"
Nghe tiếng, đang đờ ra Trầm Dương nhìn lại, là hồng y thiếu nữ.
Vừa thấy cô, Trầm Dương nhớ tới hôm qua cô nói muốn đánh người, cũng vì chuyện Bành Hiểu, cộng thêm vội vàng chiếu cố Hạ Nhược Hải và hai đứa bé, anh đã quên chuyện này.
"Cô đem người đánh nhau còn lại với Nhược Hải thế nào?"
"Có thể thế nào, không phải đánh một trận sao." Hồng y thiếu nữ không hề để ý nói.
Trầm Dương không biết nên tức giận hay buồn cười, anh hảo tâm nói: "Đánh nhau là không đúng."
Thiếu nữ nhấc váy ngồi xuống ghế bên cạnh, "Đúng vậy, đánh nhau là không đúng, cho nên gã không nên đánh Tiểu Hạ."
Trầm Dương không nói gì, anh bỗng nhiên nghĩ thiếu nữ này có vài điểm rất giống Hạ Nhược Hải, đều là loại người người không phạm ta ta không phạm người, người nếu phạm ta gấp bội xin trả.
Thiếu nữ vỗ vỗ ghế bên cạnh, nâng cằm nhìn Trầm Dương, ý bảo anh ngồi xuống.
Đối với Trầm Dương, thiếu nữ này như em gái Hạ Nhược Hải, vì vậy anh không cảnh giác gì, rất tự nhiên ngồi xuống.
"Trầm heo." Thiếu nữ vẻ mặt nghiêm túc.
Trầm Dương không ngại cô xưng hô mình như vậy, "Gì?"
"Anh biết có kẻ muốn hại anh sao?"
Trầm Dương rùng mình, không lý do, anh nghĩ tới động tác máy móc chạy bộ đêm đó thiếu nữ làm ở ngoài cửa sổ, lại nghĩ tới khi Tôn Trí chết cũng làm động tác này, trong đầu linh quang chợt lóe,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-he-liet/2491491/quyen-11-chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.