"Tắt đèn."
"Tôi thích Tiểu Nguyệt mông lung dưới ánh đèn, hơn nữa Tiểu Nguyệt không thấy như vậy rất có tình thú?"
"Tôi nghĩ sờ soạng làm việc có tình thú hơn, ngoan, tắt đèn."
Bất đắc dĩ, Nguyệt Vũ không thể làm gì khác hơn là đứng lên tắt đèn.
Chưa kịp làm quen với bóng tối, toàn thân đã bị Huyền Huyễn từ phía sau ôm lấy.
Nguyệt Vũ quay đầu hôn mặt nghiêng của cậu, cười hỏi: "Sao Tiểu Nguyệt chủ động vậy?"
Huyền Huyễn cười khẽ một tiếng, không nói lời nào, kéo mặt Nguyệt Vũ lại, hôn môi anh.
Nguyệt Vũ phối hợp nghiêng người ôm lấy Huyền Huyễn, làm sâu nụ hôn này.
Hôn, đậm đặc mà lại ôn nhu.
Tinh tế liếm cắn đôi môi khiến người mê luyến, cảm giác tốt đẹp này cứ như vĩnh viễn.
"Đừng cắn rách môi tôi, mai còn phải ăn." Huyền Huyễn tự thật phi thật oán giận.
"Tiểu Nguyệt, cậu không chuyên tâm, lúc này đừng nghĩ chuyện khác nha."
"Liên quan gì tới tôi, là anh không ra sức, tôi mới có thời gian nghĩ chuyện khác."
Nguyệt Vũ dở khóc dở cười, được rồi, ghét bỏ anh không ra sức đúng không, vậy anh cần phải cố gắng biểu hiện, miễn cho hành sự bất lực bị Tiểu Nguyệt đuổi ra cửa sẽ không hay.
Nguyệt Vũ không nói nhảm nữa, chuyên tâm một lòng trêu chọc tình dục Huyền Huyễn.
Cảm giác bàn tay người nọ dò vào quần áo, theo thắt lưng di chuyển lên trên, đè lại xương cột sống vuốt ve xuống, lực độ vừa đúng khiến Huyền Huyễn thoải mái không thôi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-he-liet/2491489/quyen-11-chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.