Nguyệt Vũ thấy mình như lạc vào một thế giới tử vong, ở đây không có khí tức sinh mệnh, thậm chí không có thanh âm, vì anh không nghe thấy tiếng bước chân của mình và Huyền Huyễn.
Anh cố ý giẫm mạnh, lại vẫn vắng vẻ như chết.
Nguyệt Vũ run rẩy, không phải vì sợ, mà là vì hưng phấn.
Tên này là một ngoại tộc, ngoại trừ Huyền Huyễn có thể tác động tâm tình, người và chuyện khác như thời tiết, anh sẽ quan tâm hôm nay nắng hay đầy mây, lại không để trong lòng, càng không vì nó không tốt mà không vui, tâm tình như sợ đại loại sẽ xuất hiện trên người anh, trừ phi Huyền Huyễn xảy ra chuyện.
Nhận ra đầu ngón tay Nguyệt Vũ truyền đến run rẩy, Huyền Huyễn không khỏi kinh ngạc, lẽ nào anh sợ?
Ngẩng đầu đã thấy đôi mắt Nguyệt Vũ lóe ra ánh bạc rạng rỡ, Huyền Huyễn càng hoảng, bật thốt lên kinh hô: "Ánh mắt anh?"
"Ánh mắt tôi?" Nguyệt Vũ không tự giác vươn tay sờ hai mắt mình, "Ánh mắt tôi thế nào?"
Kinh ngạc qua đi, Huyền Huyễn rất nhanh khôi phục lãnh tĩnh, cậu ghé lại cẩn thận quan sát ánh mắt Nguyệt Vũ, kinh ngạc phát hiện ánh mắt của anh quả thật đã biến thành màu bạc, là loại bạc cực đạm, nhìn qua như đeo một bộ kính sát tròng.
Huyền Huyễn rất kinh dị, "Ánh mắt anh, màu bạc."
"Ây!" Nguyệt Vũ chỉ là ây một tiếng, không có kế tiếp.
Huyền Huyễn chờ một hồi, hỏi: "Sau đó đâu?"
"Sau đó gì?" Nguyệt Vũ không rõ.
"Tôi muốn giải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-he-liet/2491352/quyen-10-chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.