“Yah!!”
Tôi thúc ngựa chạy thật nhanh. Tôi phải đuổi kịp, không thể để mất em như thế! Tôi sẽ không chạm vào em nữa, không làm em khó xử nữa đâu! Hãy ở lại đi, chỉ cần mỗi ngày được nhìn thấy em, được nghe tiếng sáo êm dịu của em, được biết rằng em vẫn còn bên tôi, thế là đủ. Hãy để tôi được chăm sóc em, mỗi tối lặng lẽ đến bên giường ngắm nhìn gương mặt say ngủ của em, khẽ đùa nghịch tóc em. Đừng rời xa tôi!
Máu? Máu đang nhuộm đỏ áo em, màu áo trắng thanh tao tôi yêu đến dại người, vấy cả lên mặt em? Không, chắc chỉ là phẩm nhuộm thôi! Bọn khốn kiếp dám làm bẩn áo em. Em vốn rất chỉnh chu trong cách ăn mặc. Yên tâm đi, tôi sẽ trừng phạt họ, Em thấy không? Họ chết cả rồi đấy. Tôi không tha kẻ nào làm bẩn em đâu. Em đưa tay, tôi rướn người bắt lấy, nhưng sao lại cứ xa dần, xa dần? Thôi mà, đừng giận tôi nữa! Để tôi chạm vào tay em đi, rồi em muốn gì cũng được. Bắt tôi nhảy cóc quanh sân hay cõng em lên xuống cầu thang mười vòng cũng cũng chả sao. Như trước đây em vẫn hay hờn dỗi bắt tôi làm ấy, tôi chịu hết. Chỉ cần em đưa tay cho tôi, hãy để tôi nắm lấy, một lần này thôi cũng được. Xin em …
‘HIỂU PHONG!!!”
“Ông tỉnh rồi à?”
“Triết Hàn?”
Vương đường chủ thở dài nhìn người bạn tâm giao của mình. Ít nhiều ông cũng đoán được điều ám ảnh giấc mơ của Bách Kỳ.
“Phong đâu?”
“…”
“Trả lời tôi đi, Phong đâu?”
“Ông muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huyen-cam/79472/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.