Có thể đoán được trong khi tuyết còn chưa có dấu hiệu tan thì mấyngười tuyết lớn nhỏ khác nhau trong sân vẫn còn sừng sững đứng đó. MàGiang Mộ Yên vì muốn nhìn người tuyết đầu tiên mình đắp trong đời nênsáng nào cũng không chịu ngủ nướng, đến giờ liền tự động bật dậy.
Bùi Vũ Khâm nhìn ánh mắt mơ hồ của nàng, rõ ràng còn buồn ngủ nhưnglại kiên quyết muốn đi đến sân lớn nhìn người tuyết một cái chứ khôngchịu ngủ thêm một nén nhang thì cuồi cùng nhịn không được ra lệnh chođám nam phó dùng xe đẩy đưa người tuyết mà hai người họ tự tay đắp đượcđến sát cửa sổ phòng họ, để Giang Mộ Yên chỉ cần rời giường, mở cửa sổra là có thể thấy người tuyết to lớn cổ quấn khăn quàng màu đỏ kia. Nhưvậy, Yên nhi yêu quý của hắn mới không cần dậy sớm một nén nhang, cònphải đi một quãng đường không ngắn chỉ vì muốn nhìn người tuyết một cái.
Vì thế, thời gian một nén nhang kia tất nhiên liền dùng vào việc khác, thí dụ như … thân mât!
Bây giờ hai người cũng đang như vậy trong chăn.
“Vũ Khâm, ưm, nên dậy rồi!”
“Ừm, ta biết. Một chút nữa thôi, còn thời gian!”
“Vũ, Vũ Khâm. Hôm, hôm qua còn chưa đủ a!”
Tiếng hờn dỗi ngọt ngấy mà bình thường, ít nhất là khi ở trước mặtngười khác, tuyệt đối sẽ không thể nào nghe được lại vang lên từ ổ chănấp ám, trong không gian chỉ có hai người, còn kèm cả tiếng thở dốc dồndập.
Hiển nhiên, Bùi Vũ Không không chỉ nằm trên giường mà còn đang ‘bận rộn’.
Lại là một loạt ‘sột soat’
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huu-phu-ki-hoang-thuong-tuong-cong/1609619/chuong-410.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.