Sáng hôm sau thì Cố Hoài Diễm gọi mãi mà Hân Nghiên vẫn không chịu dậy. Bà còn nhớ rõ ràng là hôm qua Hân Nghiên đi ngủ rất sớm, vậy mà hôm nay lại gọi mãi không thấy dậy. Vì nghỉ hè nên bà mới không ép Hân Nghiên dậy sớm, chỉ là bà muốn gọi Hân Nghiên dậy để ăn sáng còn nhắc nhở cô vài điều trước khi đi làm.
- Hân Nhi, mẹ phải đi làm rồi. Con ở nhà nếu đói thì ở bàn có bánh mẹ làm sẵn rồi, hay nếu không thích thì mẹ có để tiền ở bàn học đó, muốn mua gì thì bảo Tiểu Dương mua cho nhé.
- Ưm...
Cố Hoài Diễm vuốt tóc con gái mình nhìn thêm một lúc nữa thì mới đi. Bà sang bên nhà Trạch Dương thấy cậu đang rửa bát thì đi đến gần cậu vỗ vai để nói. Trạch Dương xoay người lại nhìn thấy Cố Hoài Diễm thì chào bà.
- Cô ạ.
- À, cô bây giờ phải đi làm. Chú Thám phải đến trưa mới về. Nhờ cháu một chút việc nhé, được không?
- Việc gì ạ?
- Hân Nhi đang ngủ ở nhà, cô gọi mãi con bé vẫn chưa chịu dậy. Tí nữa cháu qua đó nếu con bé dậy rồi thì bảo nó ăn sáng giúp cô nhé. Hoặc không thì mua gì đó cho con bé giúp cô, được không?
- Vâng, cô cứ đi đi.
- Ừ, vậy cô cám ơn Tiểu Dương nha.
Cố Hoài Diễm xoa đầu Trạch Dương rồi rời đi. Trạch Dương rửa bát xong thì sang ngay nhà Hân Nghiên. Cả căn nhà yên tĩnh không có lấy một tiếng động. Đi lên phòng thì Hân Nghiên vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-vi-ngot-ngao-cua-thanh-xuan/978063/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.