Đến nơi, Lăng Y Y nhắc Kỳ Minh dặn mọi người cầm theo đồ của mình để lên phòng theo đúng như trong danh sách.
Kỳ Minh đưa số phòng cho từng người rồi đi đến chỗ Hân Nghiên. Cô đang mải nói chuyện cùng với Hạ Mỹ Oánh.
- Hân Nghiên, của cậu này.
- A cám ơn Kỳ Minh nha.
- Không có gì. Có cần mình xách đồ lên giúp không?
- Có cô Oánh làm rồi á.
- Ừ, vậy thì sắp xếp lên phòng nhanh rồi xuống sảnh để thầy cô điểm danh rồi đi thăm quan.
- Ừm, mình biết rồi.
Hân Nghiên vui vẻ gật đầu nhìn Kỳ Minh. Đúng lúc Hạ Mỹ Oánh xách đồ trong cốp xe đi đến cạnh hai người. Bà vừa nhìn thấy Kỳ Minh đã bất ngờ rơi cả túi xách. Hân Nghiên xoay người đi đến nhặt túi lên cho Hạ Mỹ Oánh.
- Cô Oánh bị sao vậy? Bị say xe ạ?
- Không...cô không sao?
Hạ Mỹ Oánh cầm túi xách lắc đầu đi đến chỗ Kỳ Minh. Cậu thấy Hạ Mỹ Oánh thì cũng gật đầu chào cho phải phép.
- Cháu...tên là gì đấy nhỉ?
- Lãnh Kỳ Minh ạ.
Kỳ Minh hơi khó hiểu nhưng vẫn trả lời bà. Hạ Mỹ Oánh nghe vậy thì hơi suy nghĩ.
Hắn ta vốn dĩ họ Bắc, cả em trai hắn ta cũng họ Bắc. Nhìn cậu bé này rất giống với em trai hắn ta. Mà nhớ lúc mình có tin mang thai Trạch Dương thì em trai hắn ta cũng mới lấy vợ. Nhưng mà cậu bé này họ Lãnh, chắc không thể có chuyện đó đâu. Bắc gia sẽ không để cho những người trong gia tộc của mình phải học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-vi-ngot-ngao-cua-thanh-xuan/978054/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.