Ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua cửa kính chiếu rọi lên hình bóng của hai người chúng tôi. Bờ vai Thành vẫn rung lên những tiếng nấc nghẹn, khoảnh khắc được ở gần người mình thương như thế này, tôi cảm giác như bao muộn phiền, bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu sự mạnh mẽ của hết thảy những ngày qua đều chẳng thấm vào đâu. Thì ra trên đời này thực sự tồn tại những khoảnh khắc kỳ diệu như vậy, chỉ cần hai trái tim kề sát bên nhau, cảm xúc vẫn luôn vẹn nguyên như ngày đầu, tôi có cảm giác, tôi và người ấy mới chỉ xa nhau ngày hôm qua. Mọi chuyện hệt như trong giấc mơ vậy…
Tôi khẽ đưa tay chạm lên mặt Thành, mân mê làn da mịn màng của cậu ấy, gạt đi những giọt nước mắt còn vương trên gò má. Thành cầm lấy tay tôi, ngăn không cho tôi cử động. Sau đó, cậu ấy ngồi thẳng người, lúc này hai gương mặt chúng tôi ngồi đối diện với nhau, dưới ánh trăng mờ, Thành khẽ hỏi:
— Những năm qua em đã sống thế nào? Lý do gì khiến em quyết định rời Hà Nội để có mặt ở đây?
Tôi phụng phịu đáp:
— Anh còn hỏi câu này sao?
— Anh không biết nên mới hỏi. Em có thể nói cho anh nghe không? Anh thực sự muốn biết.
— Lựa chọn rời xa Hà Nội có rất nhiều lý do. Một trong những lý do quan trọng nhất chính là em muốn trốn tránh thực tại, vì nơi ấy có quá nhiều kỷ niệm của chúng ta. Mỗi ngày trôi qua, dù là bước ra đường, đi qua bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-ve-phia-anh/2572583/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.