Edit: Thố Lạt
Lương Kiều nán lại bên bà nội một ngày, buổi chiều mang quà thăm hàng xóm, xem như cảm ơn mọi người thường ngày trông nom bà cô.
Bữa tối bà nội làm mì xào lạp xưởng, bí quyết có một không hai, cách dùng lạp xưởng, cà rốt, cần tây và hành tây, đều rất bình thường, nhưng hương vị tuyệt đến không lời nào diễn tả được.
Cơm nước xong xuôi hai người lại ra ngoài đi dạo, ở nhà dì Xuân để bà làm cố vấn cho các cô chơi mạt chược, thắng một vốc tiền xu mang về.
Buối tối Lương Kiều nằm cùng một chăn tâm sự với bà nội, bà nội hỏi đến chàng trai trong điện thoại: "Cậu ấy đối với con thế nào? Tốt không?"
Lương Kiều ôm cánh tay bà cô, tựa mặt lên vai bà nhìn chằm chằm bóng đèn trên nóc nhà, "Tốt thì tốt, nhưng tính tình không tốt lắm, trẻ con, phải dỗ anh ấy, đôi lúc cảm thấy đáng yêu, đôi lúc rất mệt."
Quan trọng nhất là anh đã đá cô, phí chia tay cũng cho rồi.
"Ai, đó là điểm tốt." Bà nội có ý bất mãn, lại hỏi, "Bộ dáng cậu ấy tốt, có phải có rất nhiều cô gái thích không?"
"Phải ạ." Lương Kiều thở dài, "Cả ngày như hoa hồ điệp, bay tới bay lui khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt..."
"Tiểu tử sao có thể như vậy được." Sự bất mãn của bà cô mất tăm trong nháy mắt, "Đàn ông phải tìm người kiên định, nếu không ven đường nhiều hoa cỏ dại như vậy, tám đôi mắt đều nhìn chằm chằm cậu ta."
Lương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/1925723/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.