Editor: Linh Đang
Trừ câu kia nhìn lên đến không hiểu liền tỏ ra có chút ít cứng rắn "Anh muốn em.", sau đó cũng không có tin tức gì khác từ người kia.
Lương Kiều giữ vững chính sách "Kiên quyết không thể chủ động quan tâm đến anh", không trả lời cũng không liên lạc với anh, nhưng số lần lên weibo rõ ràng nhiều hơn trước kia một chút.
Mấy ngày nghỉ Tết âm lịch nháy mắt đi qua, Lương Kiều đi theo mẹ thăm mấy nhà thân thích, phát ra ngoài không ít lì xì, sau đó lại đưa cho bà nội cùng Trâu Dung Dung một xấp tiền mừng tuổi thật dày, lại đưa cho mẹ một phần để mua đồ gia dụng, chút tiền mới vừa tích góp được lại hao hụt đi không ít.
Hoàn thành xong vai đứa trẻ phá của (nguyên văn: tán tài đồng tử),nên trở về đi làm.
Khi làm việc ngày đầu tiên tin tức phòng làm việc bị thu mua cũng được chứng thực.
Hôm nay sớm tinh mơ Lương Kiều đến công ty, liền gặp Trần Anh Minh đã rất lâu không thấy cùng Vạn Thiên đang đứng ở hành lang nói chuyện, từ xa cô đã hô một tiếng: "Ơ lão Trần! Sao anh lại tới đây?"
Lão Trần sờ sờ đầu tóc quăn của mình, cười híp mắt: "Nghĩ tới mấy cô, liền tới xem một chút, ha ha."
"Điệu cười này của anh cũng quá giả tạo." Lương Kiều vô tình bóc trần, sau đó mò ngực một bộ phiền muộn bộ dáng nói, "Vẫn cảm thấy xảy ra chuyện lớn gì..."
Vẻ mặt lão Trần cũng phiền muộn thở dài: "Cô đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-treu-choc-dan-ong/1925721/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.