“A… Phổ?”
Mĩ Linh ngây người, người cô gọi tên không hề nhìn cô mà chỉ đưa tay lên rồi lắc nhẹ.
Một cơn gió thổi qua, ngay cả một người đàn ông có vóc dáng của Đại Cát cũng cảm thấy như mình sắp bay lên trời. Mặc dù lúc này vẫn đang đứng trên mặt đất, nhưng gã luôn có cảm giác ngọn gió này muốn thổi bay đầu gã ra khỏi cổ.
… Một cơn gió khủng khiếp.
Cơn gió ở những nơi khác không giống nhau, rõ ràng cơn gió này có ý thức riêng và có thái độ khác nhau đối với những người khác nhau. Có người nó sẽ thổi đến chết, có người thì tiêu chuẩn kép được tha, đừng nói là thổi, thậm chí còn chả có một cơn gió nào.
Điều này dẫn đến việc các đường nét trên khuôn mặt của người khác gần như biến thành tranh Picasso, xung quanh trang viên có hai nơi bình lặng.
Một là Mĩ Linh, một là Từ Tử Nguyên.
Sau khi phát hiện ra điều này, mọi người lập tức tiến lại gần hai người họ, đội ngũ đã phân tán, ai đứng gần người nào thì chạy đến chỗ người đấy. Vất vả lắm mới lết cái thân vào khu vực an toàn bên cạnh Từ Tử Nguyên, Du Luân vẫn còn sợ hãi nắm lấy tay Nhan Hành Thạc, cậu nhổ cát trong miệng ra, dừng một lúc mới hỏi Từ Tử Nguyên, “Sao anh không bị gì hết vậy?”
Từ Tử Nguyên cũng bối rối, “Tôi cũng không biết nữa.”
Tóc Kim Vãn rối bù, cô giũ quần áo của mình, rũ tất cả những thứ bẩn xuống rồi mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-sinh-ton-trong-vuong-mien/2195076/quyen-5-chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.