Một tai họa nhờ có sói đói kịp thời cứu, cuối cùng vẫn không nguy hiểm.
Sói đói cũng không phải vạn năng, nó không thể ăn hết thuốc nấc được, có mấy con cá lọt lưới bay đến chỗ các NPC tụ tập, mấy NPC đứng gần chưa kịp đề phòng đã không may bị trúng đạn, nấc cụt tại chỗ.
……
Lúc trước chết ba người, bây giờ có thêm năm người, tổng cộng là có tám người chết, kém xa giới hạn của nhiệm vụ một nửa.
Miêu Thắng Nam và Triệu Tòng Huy mặt xám mày tro ngồi dưới đất, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Miêu Thắng Nam liếc nhìn Nhan Hành Thạc và Du Luân, nhiệt tình nhắc nhở họ: “Đội trưởng, nguy hiểm đã qua rồi, anh có thể ra khỏi vòng tay của anh Thạc được rồi á!”
Du Luân: “……”
Nhan Hành Thạc: “……”
Du Luân yên lặng đứng lên, mái tóc hệt như ổ gà.
Liếc mắt nhìn người bên cạnh, phát hiện vẻ mặt đối phương vẫn vô cảm như thường, Du Luân xoa xoa eo già của mình, quyết định bỏ qua chuyện này, dù sao bọn họ vẫn đang ở trong cửa.
Xoay người, bốn người lại quay bề trước mặt Đoạn Trì Khinh, họ nhìn nhau, Du Luân, Miêu Thắng Nam và Triệu Tòng Huy ăn ý lùi lại một bước, nhường sân khấu cho Nhan Hành Thạc.
Nhan Hành Thạc cũng không để bọn họ thất vọng, anh nói với Đoạn Trì Khinh đang không thể tin được: “Cô chính là hung thủ.”
Đoạn Trì Khinh: “…………”
Rốt cuộc tên này thông minh hay là ngốc vậy, không còn câu nào khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-sinh-ton-trong-vuong-mien/2195024/quyen-2-chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.