Cùng lúc đó ở một chiếc bàn nhỏ bên cạnh phố đi bộ, Thị Tử và Thiên Ti đang ngồi cùng nhau, trên bàn là một chiếc ly sữa ấm to, có hai chiếc ống hút cắm vào chiếc ly, hai người cùng nhau uống, áp trán vào nhau, cười vô cùng hạnh phúc.
Lúc chia tay, Thị Tử vô tình thấy viên đá phù dung được Thiên Ti đeo trên cổ. Thiên Ti luôn mặc đồ khá phong phanh, và cô cũng không cảm thấy lạnh khi mặc đồ hở cổ.
Thị Tử chỉ vào viên đá nói: “Em đeo thật đẹp.
Thiên Ti sờ lên viên đá thật tự nhiên n ói: “Cái này vốn dĩ là nguyên thân của em.”
“Vậy sao lúc trước lại ở chợ quỷ? Nếu không phải anh đi chợ quỷ nhìn thấy thì không biết nó sẽ lưu lạc tới tận đâu.”
“Cho nên, cảm ơn anh.” Cô chồm người tới phía trước hôn nhẹ lên khóe môi hắn.
Thị Tử hơi quay dầu khiến môi hắn chạm vào môi cô, chỉ nhẹ nhàng trong giây lát rồi tách ra ngay, đơn giản vô cùng, nhưng cả hai đều cảm thấy hạnh phúc.
Ngừng lại một lúc rồi Thị Tử cẩn thận hỏi: “Nếu viên đá phù dung không ở cạnh em thì sao?”
“Vậy phải xem nó sẽ ở đâu? Nếu như ở một nơi có âm khí nặng nhưng có thể hấp thu tinh hoa nhật nguyệt thì sẽ không sao, không bị ảnh hưởng, nhưng nếu bị ném ở một nơi không tốt, không khí bị ô nhiễm trầm trọng, thì em sẽ cảm thấy không thoải mái.”
Thị Tử gật đầu. Đúng là những tinh linh này phải ở nơi trong lành, nếu như gặp ô nhiễm thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-nhap-mon-ve-quy/361132/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.