Tư lệnh lập tức vui mừng, tươi cười nhìn Tiêu Hòa.
"Cô tự tin như vậy sao?"
"Tất nhiên rồi."
Không gian lớn hơn sẽ tích trữ được nhiều đồ hơn, đây chính là động lực của cô.
Chỉ cần còn động lực, cô sẽ không thua.
Nghe vậy, tư lệnh nhìn cô một lúc, cười càng vui vẻ hơn: "Thật ra trước đây lúc thể chất của Hoắc An tốt lên, tôi muốn cho thằng bé đi nhập ngũ, dù sao từ nhỏ nó đã có ước mơ làm lính, nhưng không ngờ thằng bé lại đột nhiên từ chối. Lúc đó tôi có chút không hiểu, nhưng đi theo cô, chắc chắn là không sai."
Ông ta nhìn Hoắc An, rồi quay sang đ.á.n.h giá Tiêu Hòa.
"Lạ thật, Hoắc An đi theo cô đã hai năm rồi, trước đây sao vẫn không nổi tiếng? Chẳng có động tĩnh gì, cả người chìm nghỉm."
Tiêu Hòa nhớ kỹ lời dặn dò của tổng giám đốc vừa nãy, lập tức nói: "Đây không phải là lỗi của công ty."
Tư lệnh gật đầu.
"Tôi biết, với bộ dạng trước đây của Hoắc An, ai mà thích được?"
Tiêu Hòa: "Tư lệnh, ông là người hiểu chuyện."
Khi tư lệnh ở đây, Hoắc An tỏ ra rất ngoan ngoãn, vẫn luôn đứng yên lặng ở bên cạnh, lúc này nghe thấy lời này:??? Trước mặt ông của cậu ta, nói như vậy có hợp lý không?
"Ông nội, cháu cũng không đến nỗi tệ như vậy chứ?" Cậu ta yếu ớt biện giải cho mình.
Tư lệnh hừ một tiếng.
"Đó là do cháu chưa hiểu rõ bản thân mình, có cần ông gửi cho cháu những bức ảnh và video trước đây của cháu không, cháu xem lại đi?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/huong-dan-cach-sinh-ton-trong-showbiz/4914817/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.