Rốt cuộc đi tới đầu đường, nhưng không đón được chiếc xe nào, cuối cùng chỉ có thể ở trạm chờ xe buýt.
Giờ này, khoảng thời gian giữa hai chiếc xe buýt cách rất lâu.
Cô cũng không biết mình đã đợi bao lâu, đến khi người bắt đầu run lên, xe buýt mới chậm rãi đến.
Lên xe buýt, không một người trên xe, chỉ có tài xế quái dị kia nhìn cô một cái.
Cô không để ý đến, trả tiền, co người lại trên ghế.
Khi về đến nhà đã hơn mười hai giờ, cởi quần áo trên người ra, vội vàng tắm nước nóng, làm xong hết thảy mới lên giường chui vào chăn ngủ.
Rõ ràng là đầu mùa hè, nhưng người cô không ngừng run rẩy.
Trong lúc mơ mơ màng màng, cô không biết mình ngủ bao lâu, chỉ cảm thấy nhức đầu gay gắt.
Muốn mở mắt, nhưng thế nào cũng mở không lên.
Cứ lặp lại như vậy, đến lúc tỉnh lại, đã là gần tối ngày thứ hai.
Thân thể yếu ớt không có lực, cả người nóng lên, đầu đau tới như muốn nổ tung, cô chống trên giường, tìm thuốc uống, lại ăn chút bánh bao, lúc này mới trở lại trên giường.
Muốn gọi điện thoại nhờ ai đó, lại phát hiện điện thoại di động của mình không thấy nữa.
Cô nhớ lúc trên xe, bắt đầu có chút mê man, lấy điện thoại ra, nhưng không biết nên gọi cho ai.
Chẳng lẽ để lại trên xe rồi?
Nhìn quanh, túi vẫn ở đây, chỉ có điên thoại là không còn.
Bởi vì có điện thoại di động, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hop-dong-77-ngay-ong-xa-ba-dao-dung-sang-ben/1956677/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.