Phương Thê nhìn ra được, thái độ của Doãn Văn Trụ đối với Thím Vương không phải là thái độ của chủ nhân đối với người giúp việc, ngược lại hơn vài phần thân thiết.
"Ừ."
Doãn Văn Trụ đáp một tiếng sau liền đứng dậy vào phòng tắm.
Chờ anh lúc đi ra, lại khôi phục Doãn Văn Trụ trong ngày thường lười biếng mê người, chẳng qua là lúc này còn mang theo vài phần mệt mỏi.
Phương Thê đột nhiên cảm thấy hơi đau lòng.
Anh vốn là như vậy, đột nhiên đối với cô tốt, khiến cô không kịp đề phòng.
Chuyện ở thành phố C như vậy, lần này lại như thế.
Thì ra khi tỉnh lại có một người lo lắng là cảm giác như vậy.
Rất nhiều năm, lúc bị bệnh đều chỉ có một mình, không ai chăm sóc, cũng không nói một câu hỏi han ân cần.
Mặc dù anh nói chuyện còn hung dữ, nhưng làm việc lại rất dịu dàng, rất là tỉ mỉ.
Thím Vương bày bữa sáng cho hai người xong, liền muốn đi đỡ Phương Thê.
Doãn Văn Trụ lại mau hơn bà một bước, đưa tay nhẹ nhàng đỡ Phương Thê dậy, dứt khoát để cô tựa vào ngực anh.
Thím Vương nhìn bọn họ một cái cười, điều này làm cho Phương Thê cảm thấy xấu hổ.
Anh ấy làm gì vậy?
Rõ ràng giường có thể dao động lên xuống, cũng có gối có thể dựa vào.
Nghiêng đầu nhìn anh một cái, rồi lại bị Doãn Văn Trụ trừng mắt, "Nhìn cái gì vậy, húp cháo."
Về chuyện thành phố C, anh còn chưa hết giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hop-dong-77-ngay-ong-xa-ba-dao-dung-sang-ben/1956495/chuong-125.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.