Nơi này lan ra một loại mê hoặc, khiến Phương Thê đột nhiên hơi chột dạ.
Cái thế giới này, giống như không phải nơi cô nên tới.
Doãn Văn Trụ làm như biết được sự lo lắng của cô, đưa tay nắm tay cô lại, nghiêng đầu cho cô một nụ cười an ủi.
Lúc đi vào, Doãn Văn Thận đang trong phòng khách, Thím Vương đã sớm chuẩn bị xong đồ ăn, chỉ chờ bọn họ tới.
"Thiếu gia, thiếu phu nhân, hai người đã tới, có thể ăn cơm."
Thím Vương rất nhiệt tình chào hỏi bọn họ.
Phương Thê vẫn cảm thấy Thím Vương rất tốt, một chút cũng không có cái loại nịnh bợ đó, cũng không có xem thường cô.
Cho nên cô cũng rất thích gần gũi Thím Vương.
"Dạ, cám ơn Thím Vương."
Sau đó nhìn Doãn Văn Thận ngồi ở một bên, lễ phép kêu một tiếng, "Doãn Văn tiên sinh."
Doãn Văn Thận ho nhẹ, "Ăn cơm đi."
Ông vẫn còn hơi lúng túng.
Cùng nhau ăn xong bữa cơm, Doãn Văn Trụ liền kéo Phương Thê lên lầu, nói rằng cô cần nghỉ ngơi cho tốt.
Trước khi đi, Thím Vương còn cười trộm nhìn bọn họ hai người, Doãn Văn Thận cũng nở nụ cười.
Điều này làm cho Phương Thê cảm thấy rất thẹn thùng.
Này ban ngày ban mặt, anh làm cái gì vậy?
Cho nên vừa đến gian phòng, Phương Thê liền theo lời mới rồi của anh: "Em phải nghỉ ngơi thật tốt rồi, anh cũng đi nghỉ ngơi đi."
Cũng không đợi Doãn Văn Trụ trả lời, Cô liền nằm lên trên giường.
Nói thật,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hop-dong-77-ngay-ong-xa-ba-dao-dung-sang-ben/1956468/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.