Anh cũng hiểu rõ, thích cô cũng không phải bởi vì cô có bóng dáng của Hạ Sơ.
Mà là thật sự thích cô.
Thật ra nếu nhìn rõ, Cô và Hạ Sơ không hề giống nhau.
Hạ Sơ là dịu dàng lại đơn thuần, mà cô lại không dịu dàng.
Phương Thê sợ run lên, không nghĩ tới Doãn Văn Trụ sẽ ở lúc này nói lời như vậy, nhưng lòng lại cảm thấy ngọt ngào.
"Thật sao?"
Cô đột nhiên muốn xác nhận mình có phải nghe lầm không.
"Thật, anh thích em."
Doãn Văn Trụ lại nghiêm túc trả lời lần nữa, cầm tay Phương Thê chặt hơn.
Tuy rằng lúc ban đầu không hề nghĩ tới có thể như vậy, nhưng nếu có thể cùng cô đi qua quảng đời, không hẳn không phải là một loại hạnh phúc.
Thật ra thì bắt đầu cũng không quan trọng không đúng sao?
"Vậy còn em, em có thích anh không?"
Nhớ tới lúc đầu cô vì Tần Tiêu Nhiên làm tất cả, chuyện trước khi nhập viện.
Doãn Văn Trụ lại ăn dấm rồi, bá đạo nói: "Nói."
"Không nói."
Phương Thê đột nhiên muốn đùa, muốn chọc anh.
Ai bảo anh trong khoảng thời gian này cứ trêu chọc cô.
Doãn Văn Trụ lại không tha, đưa tay chọt lét cô, "Nói hay không."
"Không nói."
Phương Thê muốn chạy ra khỏi sự ôm ấp của anh, nhưng lại bị anh bắt về.
Cơ thể hai người chạm vào nhau, hô hấp Doãn Văn Trụ đột nhiên dồn dập.
Anh đang nói nhẹ giọng bên tai cô: "Thê Thê."
"Vâng?"
Phương Thê không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hop-dong-77-ngay-ong-xa-ba-dao-dung-sang-ben/1956465/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.