Nói xong, lại trợn mắt nhìn tiểu phá hoại ở trong ngực Phương Thê rất đắc ý một cái.
Thằng nhóc này cứ giảo hoạt như vậy, lớn lên nhất định không phải đồ tốt.
Này này, đây là con trai anh đó.
"Mẹ, Hiên Hiên thật biết điều, mẹ không cần bỏ lại Hiên Hiên."
Doãn Văn Hiên ôm Phương Thê, một bộ khéo léo.
Phương Thê ôm bé, dịu dàng nói: "Mẹ dĩ nhiên sẽ không bỏ lại Hiên Hiên."
Bé vội vàng ở trên mặt hôn Phương Thê một cái, khờ dại nói: "Hiên Hiên yêu mẹ nhất."
Thằng nhóc này chính là đang bán manh a bán manh (tận lực ra vẻ đáng yêu).
Doãn Văn Trụ rất tức giận, nó tuyệt đối là cố ý.
Anh làm sao lại sinh thằng nhóc này ra?
"Thê Thê, anh cũng yêu em nhất."
Vì vậy người khác cũng học một đứa trẻ bắt đầu bán manh.
Phương Thê nhìn hai khuôn mặt giống nhau, vẻ mặt lại giống, không khỏi bật cười.
Hai cha con này thiệt là.
Nhưng cô cảm thấy thật hạnh phúc.
Sự hạnh phúc của người một nhà ở chung một chỗ.
Chỉ là Tiểu Lạc Lạc bị anh hai đón đi Italy chơi, bằng không người một nhà ở chung một chỗ, vẫn luôn rất ấm áp.
Tiểu Dạ rời đi cũng bảy năm rồi.
Tiểu Lạc Lạc nói muốn anh hai, cho nên phải đi Italy gặp Tiểu Dạ rồi.
"Mẹ."
"Thê Thê."
Hai tiếng nói vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ Phương Thê.
Tâm tình cô rất tốt, rất hạnh phúc, vì vậy cúi đầu hôn lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hop-dong-77-ngay-ong-xa-ba-dao-dung-sang-ben/1956115/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.