"Chuyện riêng của em ảnh hưởng đến việc công, tất nhiên có liên quan tới anh."
Tần Tiêu Nhiên đưa tay nâng cằm cô lên, lạnh lùng nói.
Phương Thê lại như cũ rủ lông mi, nói từng câu từng chữ: "Em tới trễ là lỗi của em, tổng giám đốc có thể tính em nghỉ việc không xin phép, còn chuyện khác thì không nên hỏi tới?"
Trong lòng cô vốn khó chịu, lại bị anh nói như vậy thì càng khó chịu hơn.
Cô nói không thèm để ý, thật ra thì làm sao không để ý.
Phía dưới còn mơ hồ đau, không lúc nào nhắc nhở chuyện xảy ra đêm qua.
Mà những lời anh nói, làm trong lòng cô càng thêm đau.
Nước mắt cũng nhanh chảy ra, nhưng bị cô kiềm lại.
Cô không muốn rơi nước mắt trước mặt anh.
Mà ở giờ phút này, Tần Tiêu Nhiên cũng bình tĩnh lại, anh buông Phương Thê ra, nói: "Anh hiểu rồi, em đi đi."
"Tần Tổng, ngày mai, ngày mốt, và ngày kia, em xin nghỉ, không còn chuyện gì nữa, em đi ra đây."
Sau khi Phương Thê nói xong, cúi đầu đi ra.
Giây phút xoay người, khóe mắt có giọt lệ rơi xuống, lập tức cô đưa tay lau đi.
Lúc này mới rời đi phòng làm việc của anh.
Cô không thể khóc, cũng không thể bị những người ngoài kia nhìn ra cô không bình thường.
Nhìn cô rời đi, Tần Tiêu Nhiên ngồi lại vị trí của mình.
Mới vừa rồi anh làm sao?
Nói rất nhiều câu tổn thương người khác, còn xử sự không chút nào giống mình.
Hai năm qua, thật ra thì anh biết cô là người thế nào.
Chỉ là những lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hop-dong-77-ngay-ong-xa-ba-dao-dung-sang-ben/116204/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.