Nhạc Xương vừa bước vào phòng, thấy Tôn Vô Kỵ đang còn ngủ thật say sưa.
Hắn thu dọn xong xuôi, sau đó đánh thức Tôn Vô Kỵ nói :
- Này Tôn Vô Kỵ! Hãy thức dậy nhanh lên, chúng ta phải lên đường ngay bây giờ.
Tôn Vô Kỵ mở cặp mắt lim dim ra, vươn vai duỗi chân một cái, cúi đầu vái chào nói :
- Lên đường ư? Bây giờ còn sớm...
Nhạc Xương nóng ruột nói :
- Sớm muộn mặc kệ, mau thức dậy lên đường ngay nào.
Tôn Vô Kỵ không làm sao hơn đành theo Nhạc Xương ra đến thành ngoại, đêm mát như nước, tức thì gã tỉnh táo lại ngay, đưa mắt nhìn Nhạc Xương, ngập ngừng nói :
- Thưa Thiếu... bang... bang chủ! Chúng ta lên đường đi đâu vậy?
Nhạc Xương cất giọng lạnh lùng nói :
- Mâu Sơn! Bây giờ ngươi dốc hết toàn lực đuổi đến đó, không được trễ nải bằng không phải y luật bang xử phạt, ta phải đi trước.
Dứt lời, hắn đảo mình thấp thoáng một cái chạy như gió, chỉ trong chốc lát đã biến mất trong đêm tối.
Tôn Vô Kỵ cảm khái thở dài một tiếng cũng lập tức phi thân chạy thẳng về hướng Mâu Sơn, gã vừa chạy vừa nhủ thầm :
- “Nghe giọng nói của hắn không cần sai rồi, à! Câu sông Trường Giang sóng sau xô sóng trước, người mới thay người cũ chẳng sai chút nào, trông hắn tuổi trẻ như thế đã sáng lập được đại sự nghiệp như vậy, cả đương kim thiên hạ bây giờ có một ai chẳng biết Kim Tiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791803/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.