Cũng cùng lúc cánh cửa được mở tung ra, Đỗ Nhược Quân đã tung mình đứng dậy, Tiểu Oanh thì chạy tới cạnh cửa hớn hở la lên nói :
- Xương ca ca! Sao mãi đến bây giờ ngươi mới đến, suýt nữa tiểu...
Ả vừa nói tới đây bỗng câm mồm lại không nói nữa, đồng thời đứng lùi ra phía sau một bước.
- Há há há...
Tiếp theo tràng cười lớn tiếng nói, có một trung niên mình mặc áo nho sĩ màu vàng trạc tuổi bốn mươi ngoài, cặp mắt óng ánh sáng như điện quang xuất hiện trước cửa phòng.
Y vừa đặt chân vào cửa phòng vừa đưa mắt nhìn mặt bàn một cái, cười há há nói :
- Thức ăn ngon lành như vậy, thế mà các ngươi bảo rằng nuốt không nổi, tội thay, tội thay! Quả nhiên lão nhân gia ta có lộc ăn thật, há há...
Tức thì gương mặt Đỗ Nhược Quân và Tiểu Oanh hiện ra thần sắc thất vọng, nhưng thần sắc này thoáng hiện ra sau đó biến mất ngay. Đỗ Nhược Quân cười nói :
- Thưa Mạnh thúc! Sao người lại đến đây vậy?
Mạnh Huy trợn to hai mắt nói :
- Thế nào? Lão nhân gia ta đến đây không được sao?
Đỗ Nhược Quân nghe nói thế tức thì thẹn đỏ mặt nói chẳng nên lời.
Tiểu Oanh tiếp lời nói :
- Ồ! Mạnh thúc thúc lớn tuổi thế này, sao lại cứ nói đùa mãi.
Mạnh Huy vừa cười vừa kéo ghế ngồi, sau đó rót rượu và động đũa gắp thức ăn, nói :
- Này Nhược Quân! Sao ngươi biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791801/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.