Tất cả tăng sĩ bất giác run bắn người lên, động tác theo đó đình trệ trong giây lát.
Văn sĩ trung niên thừa lúc chúng tăng thoạt ngẩn người trong tích tắc, gã lập tức vung chưởng phóng chỉ tấn công lia lịa, tức thì tiếng kêu thất kinh nổi lên liên tục, bóng xám thấp thoáng vài cái, đã có mười mấy tăng sĩ té ngã ra đất.
Bấy giờ gã đã nổi cơn hung hăng, gầm hét nói :
- Các ngươi hết muốn sống, vậy thì chớ trách ta độc ác.
Thế rồi gã lượn mình tới, triển khai U Minh đại bát thức tấn công vào hướng tăng sĩ.
Chuyển biến này chỉ xảy ra trong tích tắc.
Bấy giờ hòa thượng Pháp Không đang ngồi xếp bằng dưới hành lang từ từ mở hai mắt ra, mặc dù lão đã biết hôm nay tất bại, nhưng lão vẫn bất giác giật mình kinh hãi.
Lão giơ tay vẫy gọi một tăng sĩ áo đỏ, sau đó từ tay tiểu sa di lấy thanh ngọc trượng qua.
Tăng sĩ áo đỏ nọ cũng chẳng biết Chưởng môn nhân gọi mình để làm gì, mặt y lộ vẻ sợ hãi đứng nghiêm một bên chờ lệnh dụ.
Thần sác hòa thượng Pháp Không rất trang trọng, nói giọng bi thương :
- Này Vô Trụ! Trong số sư huynh đệ đồng môn, mặc dù võ công ngươi bình thường nhưng ngươi rất biết nhẫn nhục và có thể gánh vác trọng trách, hơn nữa về phần thu luyện phật học ngươi có thành tựu khá hơn chư vị sư huynh, cho nên bây giờ bản tọa mang trọng trách Chưởng môn giao lại cho ngươi, bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791798/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.