Nhạc Xương thấy lão nói giọng trang trọng, hắn cũng lập tức nghiêm sắc mặt nói :
- Nếu về sau gã vẫn chưa chịu hối cải, xin đại sư cứ thẳng tay xử quyết.
Hòa thượng khẽ thở dài một tiếng, nói :
- Hôm nay ngươi khởi niệm nhân từ, về sau sẽ mang lại nhiều hậu hoạn cho ngươi, ngươi đã quyết định buông tha gã, hòa thượng ta đành chịu thôi.
Dứt lời lão đưa cặp mắt sáng như điện quang quay sang nhìn Tiểu Dâm Trùng Từ Thiện la hét nói :
- Nghiệt chướng! Hãy đứng dậy cút khỏi đây mau!
Quả nhiên khi Tiểu Dâm Trùng Từ Thiện thoạt nghe lão quát mắng, lập tức tung người lên, chắp tay xá dài nói :
- Đa tạ đại sư phụ!
Dứt lời, luống cuống co giò chạy như gió.
Nhạc Xương thấy Tiểu Dâm Trùng Từ Thiện đã đi xa, bất giác thở dài một tiếng não nùng.
Những hình ảnh nghĩa thúc Thiết Chưởng Từ Lương, người bịt mặt, Hồng Thần Đồ lần lượt hiện trong đầu óc hắn.
Hòa thượng thấy Nhạc Xương đứng ngẩn người tại chỗ, bất giác ngạc nhiên hỏi :
- Ngươi bị sao thế?
Nhạc Xương khẽ thở dài một tiếng nói :
- Tại hạ cảm thấy nhân tâm quá quỷ quyệt.
Hòa thượng vỗ tay cười lớn tiếng, nói :
- Đúng thế! Nửa năm nay ngươi có những tiến bộ đấy!
Nhạc Xương mặt lộ vẻ sửng sốt, chẳng hiểu lão muốn nói gì hết.
Hòa thượng lại lắc đầu thở dài nói :
- Tiếc rằng ngươi vẫn còn hơi ngốc nghếch.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791796/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.