Nhạc Xương thoạt vừa thấy hoa mắt một chút thì bạch y tiểu đồng nọ đã lướt vào sảnh đường rồi.
Chỉ thấy ả luống cuống nói :
- Thưa sư phụ! Giữa mặt sông xuất hiện một chiếc thuyền buồm to lớn, vì cách xa nên chẳng trông rõ lắm. Trên thuyền tối thiểu phải có mười mấy người.
Tiêu Diêu Cư Sĩ cau mày nói :
- Hiểu Vân! Sao ngươi chóng quên thế. Nếu là người quen thì cứ việc mời họ vào đây, bằng không phải thì giải quyết cho họ trở vè, nếu ngươi sợ hãi cứ bảo Hiểu Quang đi chung với ngươi.
Nữ đồng tên Hiểu Vân thoạt nghe nói thế bĩu môi tỏ vẻ không phục nói :
- Ai bảo rằng con sợ hãi ư? Để mình con ra đó giải quyết họ cho mà coi!
Dứt lời, thấp thoáng một cái phi thân bay ra ngoài cửa sảnh ngay, thân pháp ả nhanh đến không còn bút mực nào tả nổi, nếu so với cao thủ đệ nhất lưu trên chốn giang hồ thì cũng chỉ có thế thôi.
Tiêu Diêu Cư Sĩ đưa mắt nhìn vào bóng lưng của Hiểu Vân xa dần, lắc đầu nói :
- À! Hai đứa này càng lúc càng nghịch...
Lão vừa nói vừa nâng ly uống liền ba ly rượu.
Nhạc Xương cũng bất giác khởi hứng trả lễ ba ly liền.
Tiêu Diêu Cư Sĩ bỗng buông tiếng cười há há nói :
- Khá lắm! Oa nhi! Ngươi định so tửu lượng với lão phu chăng?
Nhạc Xương thẹn đỏ mặt nói :
- Vãn bối không dám! Chớ nói tửu lượng không bằng tiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791791/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.