Nhạc Xương giật nẩy người lên, chỉ thấy mặt bàn di chuyển sang một bên, từ từ hiện ra một khoảng trống rộng độ hai thước dài ba thước, y như một cái rương vừa mở nắp.
Mặt bàn di chuyển tới chỗ còn dính liền khung đá độ khoảng năm tấc rồi dừng lại.
Nhạc Xương vận công phòng bị giây lát thấy không còn di động gì nữa hắn mới đặt hộp đá trên giường nầm, đứng dậy bước tới xem xét.
Chỉ thấy trong khung đá có để một quyển sách cổ, trong đầu sách có đề bốn chữ lớn :
“Khai quyển hữu ích”.
Nhạc Xương định giơ tay lấy quyển sách ra, bỗng nhiên lại rút tay về.
Hắn đưa mắt nhìn quyển sách cổ nọ lẩm bẩm nói thầm một mình :
- Có lẽ đây không phải là quyển sách tầm thường, bằng không Tiêu Diêu Cư Sĩ quyết không cất trong Thính Phong Trúc trông rất kiên cố này đâu, ta há có thể tùy tiện động tới nó chăng?
Thê rồi, hắn bắt đầu nghiên cứu bàn đá nọ một cách kỹ càng, xem tại sao nó lại tự động biết khai mở.
Trong lúc sơ ý hắn đã đụng phải mặt bàn một cái thật nhẹ, không ngờ mặt bàn nọ kêu sột soạt đã tự động di chuyển về chỗ cũ, liền lại với nhau, không thấy mảy may kẽ hở nào hết.
Nhạc Xương thầm khen người đã sáng chế ra máy móc tự động này, thế rồi hắn lại bước về chỗ giường nằm.
Hắn thoạt vừa ngồi trên giường, mặt bàn nọ lại tự động khai mở lần nữa.
Hắn sực nghĩ ra điều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791788/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.