Thân người Nhạc Xương lao xuống vực thẳm nhanh như sao xẹt.
Bên tai hắn văng vẳng nghe thấy tiếng dậm chân than thở của thiếu nữ áo tím nọ.
Mặc dù hắn thọ thương khá nặng, song thần trí rất tỉnh táo, trong lúc thân dưới hắn trông thấy mờ mờ dưới đáy cốc toàn là những đá núi nhọn như dao vót.
Nhạc Xương bất giác giật nẩy người lên nhủ thầm :
- “Nếu tiếp tục nhào thẳng xuống như thế ắt phải té thủng ngực cho mà coi...”
Thế nhưng sức rơi xuống càng lúc càng nhanh.
Bỗng nhiên, hắn tình cấp sanh trí giơ tay chộp vào một cánh cây mọc ngang tại vách núi.
Không ngờ thế rơi xuống quá mạnh và quá nhanh, hắn chộp liền vài lần cành cây đều gãy ngang và chẳng bổ ích gì cả.
Cuối cùng khi hắn trông thấy cách đáy cốc chỉ còn khoảng hai mươi trượng ngoài. Cũng ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, Nhạc Xương bỗng phát hiện hình như chỗ cách đáy cốc còn khoảng bảy trượng có một hang đá.
Tức thì Nhạc Xương tinh thần phấn chấn.
Bấy giờ hắn cách đáy cốc chỉ còn khoảng mười trượng mà thôi.
Hắn lập tức dốc hết công lực toàn thân, vung tay tạo ra một sức lực từ...
Thình lình...
Hắn vận khởi đơn thân chân lực vào song chưởng vỗ vào vách núi bên cạnh, thân hình bị chấn động phất phơ lui ra sau vài trượng, ngay cạnh cửa hang, quả thật lạ may mắn vô cùng.
Nhạc Xương té ngồi trên cửa hang, thở phào một cái rất nhẹ nhõm, đồng thời ngất xỉu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791764/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.