Nhạc Xương nghe nói thế, động lòng nghĩ bụng :
- “Ồ! Đúng rồi, ắt phải có một ngày ta sẽ quay trở lại, thế nhưng... lúc đó...”
Hắn cũng chẳng biết đến lúc đó thì làm sao, trực giác hắn suy nghĩ như thế mà thôi, khi hắn đến Bách Vô Cấm Kỵ lần nữa, hắn sẽ sử dụng lực lượng kinh người phóng thích số thiếu nữ bất hạnh ấy.
Bấy giờ...
Vầng trăng sáng đã xuyên mây hiện ra ngoài.
- A! Hôm nay là đêm trăng tròn cơ!
Nhạc Xương phi thân chạy một hơi vài chục trượng, bỗng trong bụng kêu ùng ục vài tiếng, tức thì cảm thấy chân tay mềm nhũn, hắn chẳng ăn uống gì hơn cả nửa ngày trời, nên bây giờ đói run cả tay chân.
Thế rồi hắn vừa chạy vừa đảo mắt quan sát xung quanh xem có những gì để lót dạ được không, hắn chạy thêm mười mấy trượng bỗng thấy trước mắt hiện ra một cánh rừng tùng bách xanh tươi, bên trái là một sườn núi hiểm hóc.
Xa xa trong cánh rừng xanh ẩn hiện vài mái nhà tranh, nước suối chảy róc rách dưới khe núi thanh vắng tuyệt tục.
Nhạc Xương bất giác nhủ thầm :
- “Ô! Đúng là một tiên cảnh thế ngoại, trong đó có nhà tranh ắt phải có người ta cư ngụ, tại sao chẳng đến đó xin chút thức ăn lót dạ, biết đâu lại có thể ở lại nghỉ ngơi một đêm”.
Hắn vừa nghĩ đến đây thế rồi chẳng do dự gì nữa, lập tức rảo bước chạy về hướng nhà tranh.
Hắn vừa đến gần nhà tranh, bỗng nghe thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791762/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.