Nhạc Xương và Đỗ Nhược Quân đảo mắt quan sát một vòng.
Ngoài trừ vài chục chương thi chết đứng ngoài ra chẳng trông thấy gì cả.
Hai người đang còn ngẩn người tại chỗ, bỗng nhiên có một âm thanh nhỏ như ruồi muỗi văng vẳng bên tai?
- Đã cảnh giác vài lần, sao chưa chịu tỉnh ngộ ư? Nếu tiếp tục tiến tới nữa, hắc hắc, lúc đó ắt phải hối hận cho mà coi!
Dứt lời, trong động lại hồi phục bầu không khí tịch lặng như lúc nãy.
âm trầm, khủng bố.
Nhạc Xương vừa trầm tư vừa đảo mắt quan sát xung quanh.
Đỗ Nhược Quân ghé vào tai hắn hạ thấp giọng nói :
- Xương ca ca, là phước không phải là họa, là họa thì không thể nào tránh khỏi, ma đầu không dám quang minh chánh đại gặp hai ta, vậy thì hai ta cứ liều mạnh xông tới tiếp.
Nhạc Xương khẽ gật đầu nói :
- Được, nàng hãy bám sát sau lưng ta!
Dứt lời, âm thầm vận khởi cương khí bảo hộ toàn thân, từ từ tiến tới trước.
Đỗ Nhược Quân từng động thủ với Nhạc Xương tại Cửu U Đế Quân Miếu, am biểu công lực hắn cao siêu bất phàm, thế rồi không nói gì hết, một tay cầm chặt kim đao từ từ theo sau hắn.
Hai người càng vô sâu, không khí càng ngột ngạt khó thở.
Nhạc Xương thì chẳng cảm thấy sao cả, Đỗ Nhược Quân lại cảm thấy đầu óc choáng váng, cả hơi thở cũng đã gặp khó khăn.
Nhạc Xương trông thay thế cả kinh thất sắc, vội giơ một tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791747/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.