Trời vừa tản sáng...
Nhạc Xương và Đỗ Nhược Quân đang ngủ ngon bỗng bị tiếng la ồn ào làm cho giật mình tỉnh giấc.
Chỉ thấy Bảo Bối vừa bước vào phòng vừa la lớn tiếng nói :
- Ê! Bình minh ló dạng từ lâu rồi, còn ngủ nữa sao? Hí hí! Có khách nhân đến thăm viếng!
Nhạc Xương giật mình nói :
- Chốn này lại có khách nhân sao?
Thình lình ngay lúc này...
Từ phòng ngoài có một tiếng Phật hiệu nổi lên :
- Vô Lượng Thọ Phật!
Tiếng Phật hiệu vừa dứt, kế đó có một đạo nhân mặt mày thanh tú bước vào.
Nhạc Xương thoạt trông thấy đối phương, cả mừng nói :
- Té ra là Thái Chân Tử tiền bối giá lâm.
Thái Chân Tử khẽ gật đầu vái chào nói :
- Võ Đang nhất biệt, bỗng lại trôi qua mười hôm.
Nhạc Xương nói :
- Không ngờ lại tái hội ngộ với tiền bối tại đây!
Bảo Bối xen vào nói :
- Nếu chằng nhờ ta dậy sớm dạo chơi trước nhà, chỉ sơ suất tơ hào là cách biệt hàng ngàn dặm...
Thái Chân Từ cười há há nói :
- Bần đạo ghé ngang đây vì trông thấy vị tiểu thí chủ này, sực nhớ từng có duyên gặp một lần tại Cửu U Đế Quân Miếu, cho nên mạo muội hỏi thăm, không ngờ lại gặp Nhạc thiếu hiệp ở đây thật.
Nhạc Xương cũng bật cười nói :
- Quả thật hữu duyên thiên lý năng hội ngộ vậy.
Nói xong, bèn giới thiệu Đỗ Nhược Quân và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791745/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.