Đợi đến khi hết mưa thì giờ dự hội đã trễ mất nửa tiếng.
Hai người không dám chậm trễ nữa, lập tức rời khỏi khách điếm chạy ra hướng cửa nam hơn một dặm đường, Bảo Bối dừng bước chỉ tay ra phía trước nói :
- Cửu U Đế Quân miếu ở đó đấy!
Nhạc Xương phóng mắt nhìn tới trước chỉ thấy bán phần trên ngọn đồi đất mọc đầy những cây tùng trúc, trong mây mù mờ mờ ẩn hiện một tường rào đỏ, Nhạc Xương động lòng nhủ thầm :
- Này hỡi ma đầu! Ngươi không đến đây thì thôi, nếu ngươi có đến đây thì thiếu gia ta quyết phải sống mái một phen với ngươi mới được.
Hắn suy nghĩ đến đây, cười lạnh lùng một tiếng lại lẩm bẩm nói tiếp :
- Cho dù Tiếu Diện Âm Ma không xuất hiện, vẫn còn chín đại Chưởng môn nhân kia mà. Há há...
Cửu U Đế Quân miếu chẳng gây ra tiếng động cỏn con nào hết, nhưng trên hai bên hành lang trong sân viện lại đứng chen chúc đen nghịt những người ta.
Trăng tròn thay cho đèn đuốc chiếu sáng một vùng, thế nhưng trong miếu vẫn âm u tối mò.
Điều này chứng tỏ rằng võ lâm đại hội có dị biến.
Ngay cả ba vị chủ trì trên chánh điện cũng chẳng lên tiếng từ lâu.
Trên chánh điện có treo một tấm biển đế bốn chữ Cửu U Đế Quân bằng sắc vàng.
Dưới tấm biển có một chiếc bàn dài, có ba lão nhân ngồi phía sau bàn dài nọ.
Bên trái là đạo trưởng bên phải là hòa thượng, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791727/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.