Tiểu Dâm Trùng không ngờ Hắc tiểu tử nọ lại có số kim châu và ngân phiếu nhiều đến thế.
Gã đã ngẩn người ra tại chỗ...
Phụ nhân mập mạp cho rằng Nhạc Xương và Bảo Bối ắt là con nhà đại phú đại quý, trước hết bà ta bỏ số kim châu vào túi cho gọn lại, sau đó quay sang đa tạ hai người lia lịa, bỗng sa sầm nét mặt nói với Tiểu Dâm Trùng Từ Thiện rằng :
- Từ đại gia, ngài... ngài cũng nên đi rồi chứ.
Tiểu Dâm Trùng Từ Thiện ngượng ngùng nói :
- Thế nhưng... Hồng Nữ đâu?
Phụ nhân mập mạp cười híp cả mắt nói :
- Hôm qua chúng tôi từng nói với ngài rằng Hồng Nữ không phải là kỹ nữ, đại gia hãy dẹp bỏ ý niệm này đi.
Tiểu Dâm Trùng ấp úng nói :
- Thế nhưng lúc nãy ngươi bằng lòng kia mà.
- Lúc nãy là khác!
- Thế còn hai chúng nó thì sao?
- Còn họ thì khác.
Phụ nhân mập mạp lại sa sầm nét mặt nói :
- Này đại gia! Cứ nói trắng ra cho rồi. Ai bảo ngài chẳng mang nhiều tiền của tới.
Tiểu Dâm Trùng Từ Thiện giận đến nỗi trợn ngược cặp mắt chuột, tức thì sát khí bốc lên đùng đùng, nhưng sau đó biến ngay, vì gã trông thấy cặp mắt của Nhạc Xương sáng như điện quang, gã biết rằng võ công của đối phương chẳng tầm thường.
Gã suy nghĩ đến đây bèn nhủ thầm :
- Hãy về tìm phụ thân! Không trả thù này thề chẳng làm người.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791725/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.