Thế rồi Nhạc Xương theo sau hắc tiểu tử bước vào khách điếm, khi hắn đi qua trước mặt điếm tiểu nhị, bất giác trợn ngược hai mắt nhìn gã và lạnh lùng kêu hừ một tiếng.
Không ngờ tiếng kêu hừ này chấn động đến tiểu nhị phải lùi ra sau hai bước và bịt tai chẳng kịp.
Nhưng hắc tiểu tử lại mừng thầm :
- Quả nhiên mình đoán không sai chút nào, chỉ cắn tiếng kêu hừ này, bảo đảm phụ thân cũng phải luyện tập cả ba năm...
Tiểu nhị dẫn hai người vào tới một sương viện, phía trước một gian sáng hai gian tối, chánh sảnh trưng bày rất tao nhã, gồm có bàn ghế kệ tủ không thiếu thứ gì cả.
Hắc Tiểu Tử chưa ngồi xuống đã la lớn tiếng nói :
- Này tiểu nhị! Hãy dọn cho ta một bàn thịt thượng hạng, ta phải đãi đại ca ta một buổi ngon lành.
Nói xong, y thò tay vào túi áo móc một viên kim châu to bằng mắt rồng ra, đặt vào tay tiểu nhị.
Tiểu nhị ngẩn người ra giây lát nói :
- Hạt châu nây ít nhất cũng phải trị giá mười lạng bạc?
Hắc Tiểu Tử nhịp quạt xếp lên bàn kêu bốp một cái, nói :
- Hãy đến Kim châu điếm đổi thành vàng bạc, còn dư bao nhiêu xem như tiểu tử ngươi trúng số.
Tiểu nhị nghe nói thế vội cúi đều cảm tạ lia lịa, sau đó quay người chạy về hướng nhà bếp ngày.
Nhạc Xương trông thấy Hắc Tiểu Tử đầy nghĩa khí, bất giác nhủ thầm :
- Mình lẻ loi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791721/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.