Hai tháng thắm thoắt đã trôi qua.
Nhạc Xương luyện tập trong hồ cát chảy đã quen dần, không còn cảm thấy đau đớn như trước kia nữa, lúc hắn đói thì Khô Lâu Tẩu sử dụng nội gia chân lực bắt chim dơi cho hắn ăn và uống máu giải khát, hắn sống cuộc sống bán nguyên thủy.
Một hôm...
Khô Lâu Tẩu buông tiếng cười như điên như cuồng.
Trong lòng Nhạc Xương lấy làm kinh ngạc, hắn không nghe thấy tiếng cười như thế gần hai tháng nay rồi.
Dứt tiếng cười, Khô Lâu Tẩu lên tiếng nói :
- Này Xương nhi, con có thể rời khỏi hồ cát chảy được rồi.
Nhạc Xương ngạc nhiên hỏi :
- Tiền bối nói thật đấy chứ?
- Đúng thế!
- Nhưng vãn bối chỉ ở trong hồ cát chảy mới có hai tháng kia mà?
- Phải, chính ta cũng chẳng hiểu tại sao nhưng quả thật con đã luyện nên Thủ Hỏa Ký Tế thần công rồi.
- Thế sao?... Há há há!
Nhạc Xương thoạt ngẩn người trong giây lát, sau đó buông tiếng cười há há như điên như cuồng phi thân nhảy ra khỏi hồ cát chảy, hắn vui mừng đến chảy nước mắt.
- Khà khà khà...
Khô Lâu Tẩu cũng phát ra tràng cười âm u lạnh lùng, sau đó lão cũng phi thân nhảy vọt ra khỏi hỗ cát chảy luôn.
Nhạc Xương trông thấy thế bất giác ngẩn người ra tại chỗ, vì đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Khô Lâu Tẩu đi đứng trong thạch động, hắn vội lên tiếng hỏi :
- Thưa bá bá! Chẳng phải lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791720/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.