Lục Tông Viễn từ đầu đến cuối đều có vẻ tâm trí không yên, chỉ nhàn nhạt đáp: “Bắt nàng ta có ích gì?”
Trình Tung nói: “Nha đầu Tịch Chỉ năm xưa bị Thái phi gả cho một nhà chẳng ra gì, chỉ sợ trong lòng vẫn ôm hận, lần này chính là thừa cơ phóng hỏa để hả giận. Mười phần thì tám chín là do nàng ta làm.”
Lục Tông Viễn chau mày, lần đầu tỏ ra để tâm tới cái tên “Tịch Chỉ”, hỏi: “Là nàng ta sao?”
“Chắc là vậy.” Trình Tung đáp, “Trước kia nàng ta có hay lui tới phủ của hạ quan, từng gặp mấy lần với phu nhân ta, lời qua tiếng lại cũng từng nhắc đến nhà chồng họ Mao kia. Có cần đến Mao gia bắt mẹ chồng và trượng phu nàng ta về tra hỏi không?”
“Không cần.” Lục Tông Viễn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng khẽ cười khổ một tiếng, than rằng: “Từ xưa nữ tử và tiểu nhân đều khó dưỡng… Là bản vương sơ suất rồi.”
Không cần tra nữa? Vậy chẳng phải là để cho kẻ tình nghi đốt cả vương phủ ngang nhiên đào thoát? Từ bao giờ vương gia lại trở nên nhân từ như vậy? Trình Tung hết sức kinh ngạc. Nhìn thần sắc Lục Tông Viễn, rõ ràng chẳng để lời mình trong lòng, chỉ đành lại nhắc thêm: “Còn nha hoàn Ức Phương cũng bặt vô âm tín, không rõ là bị Tịch Chỉ bắt đi trong lúc hỗn loạn, hay là…” cũng như Tịch Chỉ, phóng một mồi lửa rồi trốn đi? Có điều vì Yến Vũ còn ở đây, Trình Tung không tiện nói hết nghi ngờ trong lòng.
Nghe vậy, lúc này Lục Tông Viễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245595/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.