Lục Tông Viễn hỏi: “Ngươi theo bên cạnh Tiêu Trạch đã lâu, người họ Tả kia là ai? Tên thật là gì?”
Lư Du ánh mắt dao động, ấp úng đáp: “Hắn… hắn vốn tên là Tả Khưu Ngọc mà!”
Lục Tông Viễn bật cười lạnh: “Đã gọi là tên thật là Tả Khưu Ngọc, cớ sao ta chinh chiến bao năm chưa từng nghe đến người này? Phụ thân hắn là ai? Thượng cấp là ai? Đã từng nổi danh vì trận nào? Một tên thảo khấu vô danh từ rừng sâu núi thẳm chui ra, cũng có thể đánh ngang ngửa với Dã Lợi Xuân và Triệu Sắt? Ngươi tưởng ta là đứa trẻ ba tuổi dễ lừa sao?”
Lư Du mặt già rúm ró, râu ria run lên, suýt khóc: “Vương gia, hạ quan thật sự không biết mà!”
Lục Tông Viễn hơi hất cằm, thị vệ bên cạnh liền “soạt” một tiếng rút kiếm, chém đứt luôn gân chân còn lại của Lư Du. Máu bắn tung tóe, mấy giọt vương trên tà áo trắng tinh của Lục Tông Viễn, tựa tuyết trắng điểm mai đỏ, vừa tà dị vừa lạ lùng diễm lệ. Lư Du đau đến mức gào khản cổ, sắp tắt thở đến nơi, đợi đến khi ánh kiếm lại quét về phía cổ tay, mới thều thào hét lớn: “Là khi Bình Tây vương đánh chiếm Trấn Định, nhặt hắn lên từ đống xác chết! Ta thật không biết tên thật hắn là gì! Chỉ biết hắn rất thân thiết với Tề Yến Vũ. Khi xưa Bình Tây vương từng sai hắn lén vào doanh trại Thạch Khâu gặp Yến Vũ để làm thuyết khách, nhưng hắn nhất quyết không chịu, lại tính khí phóng túng, chẳng phục quản thúc, vì thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245594/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.