Yến Vũ nghẹn lời, hồi lâu mới cười khổ nói: “Cô nương cần gì phải làm thế? Thành mất rồi, cũng chẳng có lợi gì cho ai cả.”
Ký Nhu buông lỏng vai, tựa hờ vào cột hiên, tay chỉnh lại trâm ngọc bên tóc mai, liếc nhìn yên vũ một cái, thản nhiên nói: “Nếu Vương gia không nắm chắc, sao lại dễ dàng bỏ lại Yến Kinh để đi đánh Đái Vinh? Dù cho có mất Yến Kinh thì đã sao? Yến Kinh dựa lưng vào tuyến Ký-Liêu, các châu phủ xung quanh đều đã bị Trình Tung đánh hạ, nếu có chuyện chẳng lành, cùng lắm thì lui về giữ Bảo Định. Lưu Mậu dù có phá được thành, hắn giữ nổi sao? Thực sự đáng lo, chỉ là bá tánh vô tội trong thành và cả nhà lớn nhỏ của phủ Lương vương mà thôi. Còn nữa, Trình Tung ,bất kể là để mất thành hay khiến dân chúng làm loạn ,chỉ cần Thái phi hay thế tử có điều gì sơ sẩy, thì ở trước mặt Vương gia, hắn cũng chẳng thể nào ăn nói cho xuôi.”
Nàng ngừng một chút, mắt khẽ chớp, nhẹ giọng tiếp: “Vệ binh trong phủ đều đã bị điều đi cả rồi, phủ vương giờ đây, cũng chẳng hơn gì nhà dân thường.”
Yên Vũ chau mặt, lạnh giọng nói: “Cô nương chưa từng nghĩ đến sao? Nếu phủ vương có mệnh hệ gì, Ức Phương cũng sẽ gặp họa.”
Ký Nhu đáp ngay: “Ức Phương chẳng phải còn có huynh sao?”
Yến Vũ nói: “Trong viện của nàng có người canh chừng sát sao, ta nào thể thần không hay, quỷ không biết mà đưa nàng ra ngoài?”
“Chính là như thế.” Ký Nhu nhếch môi trêu ghẹo:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245585/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.