Thừa Ngọc xưa nay tính nết yêu sạch sẽ, tuy nay thân khoác vải thô áo cộc, tay chân để lộ ra ngoài vẫn còn sạch sẽ tươm tất, tóc cũng được chải chuốt gọn gàng. Niệm Tú vừa thấy bóng dáng ấy, bao kỷ niệm xưa như thủy triều vỗ ngược, nghẹn ngào dâng đầy nơi lồng ngực, liền khẽ gọi một tiếng: “Tam ca.”
Thừa Ngọc đang cầm bút, tay bỗng dừng lại, ngoảnh đầu nhìn sang, thấy là nàng, ánh mắt liền thoáng hiện nét vui. Hắn đã lâu không gặp người quen, trong lòng cũng nảy sinh đôi chút thân thiết, nhưng vì e bản thân đã nhiều ngày không tắm gội, trên mình mang theo uế khí, bèn đứng nguyên tại chỗ, giữ khoảng cách một bước, khẽ gật đầu hành lễ: “Muội muội vẫn bình an chứ?”
Dẫu nay sa sút, nhưng từng cử chỉ, mỗi lời nói, vẫn còn phảng phất phong thái tao nhã của công tử phong lưu thuở nào giữa cõi trần loạn lạc.
Niệm Tú cố nén lệ, mỉm cười hỏi: “Tam ca đang viết gì vậy?”
Thừa Ngọc cười gượng đáp: “Chỉ là ngẫm lại chuyện cũ thuở trước. Suốt đời ta từng gặp biết bao nhân vật phong lưu, nếu kể ra, kể đến hết năm cũng chưa chắc đã hết, nên nay ghi đôi ba dòng, e rằng sống đến bảy tám mươi tuổi trong chốn lao ngục này, có khi ngay cả tên họ, gốc gác của mình cũng quên sạch.”
Niệm Tú nghe vậy mà chạnh lòng, nghẹn ngào nói: “Tam ca đừng sợ, ta vẫn còn nhớ huynh. Huynh cũng phải nhớ ta, chúng ta còn nhớ nhau là được rồi.”
Thừa Ngọc im lặng, chỉ cười lặng lẽ đầy cô tịch.
Niệm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245584/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.