Ức Phương nói tới đây, thương tâm đến nỗi nghẹn lời. Ký Nhu chỉ nghe mấy câu ngắn ngủi ấy, liền hiểu rõ trong lòng: Yến Vũ là đang có ý dè dặt, sợ nàng nghĩ nhiều nên mới sớm cắt đứt niệm tưởng. Nhưng việc này, há phải do một mình Ức Phương định đoạt, cũng chẳng phải Yến Vũ muốn không cưới là thôi.
Nàng tháo chiếc khăn tay, thay ỨcPhương chấm đi giọt lệ trên má, dịu dàng hỏi: “Phương nhi, chỉ cần trả lời ta một câu: chính muội, có nguyện lòng đi theo Yến Vũ không?”
Hai má Ức Phương đỏ bừng, im lặng giây lâu, rồi rốt cuộc cũng khẽ gật đầu.
Ký Nhu kéo tay nàng, Ức Phương liền tựa vào vai nàng, Ký Nhu một tay vỗ nhẹ sau lưng an ủi, một tay quàng lấy vai nàng, khẽ khàng thì thầm:
“Phương nhi ngoan, nghe tỷ, sau này, cho dù có phải liều mạng, ta cũng nhất định bảo vệ muội chu toàn, để muội nửa đời còn lại được sống yên ổn, vô lo.”
Chỉ mấy ngày sau, Dã Lợi Xuân cùng Triệu Sắt phụng mệnh xuất chinh, kéo quân tiến đánh ba trấn Tây Bắc. Triệu Sắt mang nhiệm vụ giám sát Dã Lợi Xuân, mỗi lần gửi chiến báo về, đều len lén kèm thêm thư mật, đem từng việc nhỏ như hôm đó Dã Lợi Xuân ăn gì, uống gì, gặp ai, nói chuyện gì, không việc gì là không bẩm báo rõ ràng cho Lục Tông Viễn. Lục Tông Viễn xem xong, thấy y tạm thời vẫn giữ quy củ, mới ngầm yên lòng.
Vài ngày gần đây, trong vương phủ lại xảy ra một chuyện không lớn không nhỏ: đó là chuyện Tịch Chỉ bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245575/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.