Vọng Nhi nói: “Nghe đâu Thái phi định gả Tịch Chỉ, người được chọn chính là Mao Nhị kẻ trông coi tiệm ở bên ngoài phủ. Mao Nhị năm nay gần bốn mươi, vợ trước đã mất, mãi chưa tái hôn, nghe nói trong tay cũng tích cóp được mấy đồng. Nhưng Tịch Chỉ sống chết không chịu, quỳ rạp ngoài viện Thái phi, dập đầu đến nỗi trán vỡ toác, máu chảy lênh láng một vạt sân, vậy mà Thái phi vẫn không xiêu lòng.”
Ký Nhu vừa nghe vừa thầm nghĩ: Tịch Chỉ quả thật là kẻ không biết hối cải. Nếu nàng ta ngoan ngoãn gả đi, biết đâu Thái phi còn lưu tâm đến phần nào. Nhưng cứ gây chuyện sống chết như thế, e Thái phi thẹn quá hóa giận, lỡ quy tội trộm cắp rồi giao cho quan phủ, thì chẳng biết còn phải chịu bao nhiêu khổ sở. Vọng Nhi lại dè dặt liếc nhìn nàng: “Cô nương… hôm qua lúc người sang điện Diên Nhuận, chẳng hiểu sao Tịch Chỉ đầu bù tóc rối xông đến, nói muốn cô nương ra mặt cầu xin giùm với Vương gia. Nàng ta còn bảo, cái gã Mao Nhị ấy nghiện rượu lại mê cờ bạc, gả qua đó sớm muộn cũng phải chết. Nếu cô nương thấy chết không cứu, nàng ta chết rồi cũng phải kéo theo kẻ đệm lưng… Nàng ta la lối om sòm, nô tỳ còn chưa kịp bẩm lại, thì người bên Thái phi đã tới bắt trói đem nàng ta về rồi. Cô nương nói xem, nàng ta về đó có nói bậy nói bạ gì không?” Ký Nhu khẽ cau mày, trầm ngâm chốc lát rồi lại thong thả nói: “Nàng ta chưa đến bước phải liều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245574/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.