Lúc này, tựa như vừa bừng tỉnh khỏi cơn mộng dài, vừa thấy nàng bước chân vào trong, sau lưng hắn cũng vội vàng theo sát gót. Vào đến phòng, trông thấy Ký Nhu đang khoác một chiếc áo dài màu đỏ phơn phớt, thêu cành lá hoa bằng chỉ vàng, bên trong là áo lót màu san hô, lúc ấy nàng nghiêng người tựa bên cửa sổ phía Nam cùng vú Đỗ chuyện trò, chỉ có điều đôi mắt được đắp khăn lụa buộc hạt quyết minh tử, để lộ hai hàng mày cong cong, môi đỏ tựa son, sắc má hồng nhạt như phấn hồng điểm phớt, dung nhan lộng lẫy khiến người ngẩn ngơ.
Vú Đỗ dạo gần đây đối với Tam gia đã tỏ ra nhiệt tình hơn trước mấy phần, vừa trông thấy hắn liền định đứng dậy xưng một tiếng “Tam gia”, ai ngờ hắn đã đưa tay đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu “suỵt” một cái, nàng liền mỉm cười lui ra.
Tam gia nhẹ chân nhẹ tay bước đến bên giường, còn chưa kịp an toạ, đã thấy Ký Nhu đưa hai tay ra, giọng điệu nũng nịu: “Bà vú, tay con lạnh quá, người xoa cho con với.”
Tam gia cố nhịn cười, cũng không vội vạch trần nàng, chỉ khẽ nắm cổ tay nàng qua lớp tay áo, rồi áp tay nàng vào ngực mình sưởi ấm.
Tay nàng từ trong vạt áo choàng rộng lớn thò vào, cách lớp áo lót sờ đến ngực chàng, trong lòng liền cảm thấy là lạ. Nàng thử ấn xuống thêm lần nữa, bỗng phát hiện phần ngực kia chẳng chút mềm mại như vú Đỗ, giật mình rụt tay lại như điện giật, rồi ném khăn lụa ra. Vừa mở mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245531/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.