Thừa Ngọc mỉm cười đáp lời: “Lời tổ mẫu dạy chí phải, tất cả đều là lỗi của tôn nhi. Về sau quyết chẳng dám có lần nữa.”
Vừa nói, vừa khẽ đưa mắt nhìn sang Ký Nhu, không ngờ nửa bên mặt lại lộ ra dưới ánh mắt của lão thái thái. Bà liền chỉ vào vết bầm, hỏi: “Cái này lại là cha con đánh ?”
Thừa Ngọc nào dám nói thật là bị mẫu thân tát, liền ậm ừ lấp l**m cho qua. Lão thái thái ngẫm nghĩ, cũng đoán ra phần nào, song không để lộ ra mặt, chỉ dịu giọng dặn Ký Nhu phải dưỡng thân cho tốt, đừng để bị lạnh, rồi bảo hai người lui ra.
Ký Nhu và Thừa Ngọc, người trước kẻ sau cùng bước ra ngoài. Đi được một đoạn, sắp về đến viện của Thừa Ngọc, hắn lại không quay về, mà cứ lặng lẽ theo sau nàng đi đến hoa viên. Thấy trong vườn xác xơ tiêu điều, hồ nước lặng lẽ, song lúc này lòng đang trào dâng cảm xúc, cũng chẳng cảm thấy cảnh vật buồn bã gì nữa. Khi đến gần núi giả trước lầu thêu, Thừa Ngọc lưu luyến chẳng muốn chia tay, bèn rẽ hướng, bước về phía hồ. Vừa đi được mấy bước, ngoái đầu lại, thấy Ký Nhu không đi theo, vẫn đứng bên núi giả, liền cười nói: “Mùa đông giá rét, sao lại ngồi ngoài này làm gì?”
Thừa Ngọc thực ra vẫn không thích đến viện của Ký Nhu, nha hoàn Vọng Nhi miệng mồm cay độc, vú Đỗ lại chẳng mấy khi tỏ thái độ dễ chịu với hắn. Tuy không để bụng, nhưng nghĩ đến thì hơi ngại. Vậy nên bèn mỉm cười nói: “Ngắm cảnh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245530/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.