La phu nhân nghe Thừa Huy phân giải một hồi thấy có lý, nhưng lại lờ mờ lo lắng, trước ngẫm sau suy, vẫn chưa quyết đoán được. Thấy Thừa Huy ánh mắt tha thiết nhìn mình, phía sau phu nhân họ Tống thì đang vân vê vạt áo, nét mặt đầy nghi hoặc, La phu nhân trong lòng bỗng cảm thấy dễ chịu, liền mỉm cười rộng rãi nói: “Vậy thì cứ theo ý ngươi đi, chỉ là Phùng tiểu thư đã muốn dâng lễ, cớ sao lại chẳng thưa trước với ta một tiếng, thật là không hiểu lễ nghi.” Dứt lời, khóe môi bà khẽ sa xuống, tỏ ra không mấy bằng lòng.
Thừa Huy thầm nghĩ: “Nàng không biết lễ nghi, chẳng phải cũng là do bị người bức ép hay sao?” Nhưng cũng chẳng tiện trách cứ mẫu thân, đành chỉ mỉm cười, tự mình an bài người đến Tán Lộ am rước người về.
Lại nói, phu nhân họ La bị Thừa Huy lời lẽ phân bày làm lay động, một mặt sai người lặng lẽ đến am đón Ký Nhu về phủ, một mặt trong lòng bồn chồn bất an. Nửa ngày trôi qua trong thấp thỏm, đến khi đêm buông xuống, yến hội tại thủy tạ vừa dứt, khách khứa lui về, gia nhân ào ra, thu dọn hết thảy màn lọng, lại đem hơn trăm chậu hoa kiểng dời về hẻm sau, đợi sáng mai dân quanh vùng đến lấy về.
Trong phủ họ Từ chỉ còn lại người nhà, do đại lão gia Từ Kính cùng nhị lão gia Từ Xướng dẫn đầu, kéo nhau đến thượng phòng nơi lão thái thái đang ở để dâng thọ lễ. Lão thái thái vui vẻ đón nhận, sai người trong thượng phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245511/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.