“Biết rồi mà!” .Ký Nhu dịu giọng đáp: “Bà vú, theo ý con thì, con vẫn muốn ở lại trên núi này. Nhưng đạo lý đâu phải muốn là được. Chúng ta ba người, đều là nữ nhi yếu đuối, tay không bắt nổi gà, dựa vào việc anh Yến Vũ làm công dưới núi, nào có thể nuôi nổi ai? Ở Kim Lăng này, không gốc không rễ, cuối cùng cũng phải nương nhờ nhà người. Chịu đựng chút oán khí của thân thích, vẫn hơn bị mấy bà ni cô lắm điều ở nơi này ức h**p. Dì dù có thương con, nhưng quanh năm chẳng gặp mặt, ân tình đến đâu cũng dần nhạt đi. Chi bằng về ở cạnh, ngày ngày hầu hạ dưới gối, sáng sớm tối hôm luôn được thấy mặt, biết đâu lại có chỗ xoay chuyển.”
Vú Đỗ nghe nàng nói một hồi, trong lòng vừa mừng vừa lo, hốc mắt cũng đỏ hoe. Bà khẽ thở dài, nói: “Ta biết ngay mà, A Nhu nhà ta nào phải đứa hồ đồ. Nếu lòng con đã rõ, thì bà vú cũng không giấu nữa… Nghe nói đại thọ của Lão phu nhân nhà họ Từ là vào tháng Mười Một. Từ khi ta mới theo về Kim Lăng, đã bắt tay làm thêu, ròng rã mấy tháng, mấy hôm trước vừa mới thêu xong, hôm qua lại cho Yến Vũ mang xuống núi thuê người lồng khung. Chờ có tin xác thực, ta sẽ mang đến làm lễ mừng thọ. Dì con tính khí nhu nhược, không dám mở miệng giúp người, thì ta với con sẽ tự đến nhờ lão phu nhân! Dù sao cũng là thông gia, cha mẹ con lại vì xã tắc Đại Lương mà bỏ mình, thử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245510/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.