Ký Nhu khẽ run hàng mi, chậm rãi mở mắt. Cả người tựa như mang nặng ngàn cân, tay chân tê dại không sao nhúc nhích nổi. Nàng đảo mắt, nhìn thấy phía trên đầu là một tấm màn giường màu lam biếc vô cùng quen thuộc, móc bạc treo lủng lẳng một chuỗi tơ dài, nơi đó gắn một viên hương cầu bằng ngà điêu khắc tinh xảo, to bằng quả hồ đào. Dưới giường trải ra đến tận cửa sổ là một bộ bàn ghế tử đàn đồng bộ.
Ký Nhu khẽ mấp máy môi, cổ họng khô khốc không phát ra được tiếng, nàng gắng gượng đưa tay ra, nắm lấy viên hương cầu bằng ngà khắc rỗng mà lắc nhẹ một cái.
Người kia “phịch” một tiếng, đánh rơi chiếc khay sơn đỏ trong tay xuống đất, vội vã lao tới mép giường. Ánh mắt tha thiết dừng lại trên khuôn mặt Ký Nhu, chưa kịp mở miệng, nước mắt đã tuôn như suối. Bà cúi xuống ôm chầm lấy nàng, vừa khóc vừa nói: “Tiểu thư, tiểu thư ngoan của ta, con thật sự tỉnh rồi sao!”
Ký Nhu như đang mơ màng, cảm nhận được hơi thở quen thuộc, ấm áp của vú Đỗ ngay bên mũi, nàng ngờ vực hỏi: “Bà vú?”
Vú Đỗ nghẹn ngào gật đầu: “Là vú ! vú đã ở bên con ba ngày rồi, nếu con không tỉnh lại, e rằng ta cũng theo con mà đi mất thôi!”
Ký Nhu đưa mắt nhìn quanh, dò xét bốn phía một cách lưỡng lự, rồi hỏi: “Bà vú, con chết rồi phải không? Con nhớ đây là đạo quán Tê Hà, nhưng rõ ràng trước đó con vẫn còn ở trong đại doanh của quân Chu…”
“Suỵt, đừng nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245508/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.