Lục Tông Viễn khẽ nở một nụ cười, chẳng buồn giải thích, chỉ quay người hô lớn: “Triệu Sắt!”
Triệu Sắt hớn hở đáp một tiếng, phi ngựa lên trước, tung mình nhảy xuống. Nào ngờ hắn ghìm cương gấp quá, tay vừa buông dây cương, con ngựa đã hý vang một tiếng, vặn cổ vung móng, khiến Ký Nhu bị hất mạnh xuống đất, nó thì bất an giậm vó liên hồi.
“Cẩn thận!” Dư Thiệu vẫn luôn dõi mắt nhìn con ngựa kia, thấy móng trước của nó suýt nữa giẫm lên người Ký Nhu, lập tức xông tới nắm lấy dây cương, vỗ nhẹ lên cổ ngựa để trấn an rồi dắt nó rời đi.
Ký Nhu nhờ cú ngã này mà từ cơn hôn mê ngắn tỉnh lại, mắt còn chưa mở ra, đầu ngón tay đã động đậy.
Lục Tông Viễn không nói gì, chỉ từ trên cao dùng roi ngựa chỉ vào mũi Triệu Sắt, ánh mắt đầy cảnh cáo. Triệu Sắt rụt cổ lại, vội vàng kéo Ký Nhu dậy, lật sang bên má chưa bị sưng, khẽ đập mấy cái, gọi: “Này! Tỉnh lại đi!”
Dư Thiệu đứng bên khoanh tay quan sát, lông mày nhíu chặt, nén gượng không mở miệng.
Tiêu Trạch cũng nhận thấy có điều bất thường, đánh giá Ký Nhu vài lượt, hỏi: “Thế tử, vị cô nương này là…?”
Lục Tông Viễn mỉm cười tự đắc, đáp: “Chính là mồi nhử để dụ cáo rời hang.”
Hắn giơ ống kính thiên lý lên quan sát, thấy đầu thành bên kia sau một hồi hỗn loạn lại khôi phục trật tự, mũi tên mang theo khăn thêu vẫn còn cắm trên cổng thành. Dưới lá đại kỳ thêu chữ “Phùng”, tướng thủ thành Trấn Định là Phùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245507/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.