Đến ngày trước giờ khởi hành, trong đại sảnh, chư tướng đã cùng Lục tướng quân thương nghị xong xuôi quân vụ. Cuối cùng định rằng để phó tướng Trình Tung lưu lại, lĩnh năm nghìn quân trấn giữ thành Phổ Dương; còn đại quân còn lại sẽ tiến đến đóng tại khe Dã Lang, nơi cách chân thành Trấn Định chừng ba mươi dặm, hội binh cùng quân Tiêu Trạch, hợp lực đánh thành Trấn Định.
Mọi việc đã thu xếp ổn thỏa, Lục Tông Viễn đem bản đồ bày trận cuộn lại thành quyển, tùy tiện đặt bên cạnh sa bàn, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng vị tướng hiện diện, đến khi dừng lại trên mặt Dư Thiệu thì hạ giọng nói: “Dư Thiệu, ngươi lưu lại Phổ Dương.”
Dư Thiệu đang lắng nghe hết sức chăm chú, bất chợt nghe thấy tên mình, liền ngồi thẳng người dậy. Sau đó, hắn mở to mắt đầy nghi hoặc, hỏi: “Vậy còn tướng quân thì sao?”
“Ta mang theo Triệu Sắt, không cần ngươi theo nữa. Ngươi ở lại, hỗ trợ Trình tướng quân giữ thành.”
Dư Thiệu chỉ cảm thấy đầu óc ong lên một trận, “soạt” một tiếng đã đứng phắt dậy, mặt mày biến sắc, lắp bắp: “Ta, ta không—”
Chữ “không” kia còn chưa kịp bật ra khỏi miệng, Lục Tông Viễn đã đẩy ghế đứng dậy, dẫn đầu rời khỏi đại sảnh. Các tướng sĩ không rõ đầu đuôi, đồng loạt đứng dậy theo sau tiễn bước, tiếng bàn ghế va chạm lộc cộc che lấp hết thảy lời Dư Thiệu muốn thốt ra.
Dư Thiệu đứng sững tại chỗ, thấy bóng dáng Lục Tông Viễn đã khuất nơi hậu viện, bèn bất chấp ánh mắt dị dạng của chư tướng, lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245503/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.