Ký Nhu nhớ rõ lời dối nửa thật nửa giả hôm trước, vội vàng gật đầu.
Lục Tông Viên khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt gắt gao dừng lại trên mặt nàng, chậm rãi nói: “Ngươi đến từ Trấn Định, nhưng… không mang họ Từ, nhà cũng chẳng kinh doanh vải vóc .”
Lời vừa dứt, thấy Ký Nhu môi hơi hé, rõ ràng lộ thần sắc kinh ngạc, hắn càng thêm chắc mẩm. Lục Tông Viễn khẽ cười giễu cợt: “Dáng vẻ của ngươi, rõ là khuê nữ được nuôi dạy trong khuê phòng, tất nhiên chẳng thể một mình rời Trấn Định… Ừm, ngươi nói lạc mất người nhà, vậy hẳn trong lòng đang sốt ruột lắm, muốn trở về Trấn Định tìm họ?”
Ký Nhu lắc đầu cũng chẳng đành, gật cũng chẳng xong. Đôi mắt kia, vốn hiếm khi hiện lên chút linh động, giờ đảo qua đảo lại, tựa như hai viên mã não đen trong vắt ngâm mình trong ngân thủy, sáng rỡ dị thường, không vướng chút tạp sắc. Thế nhưng, vừa kinh hãi , liền trở nên ảm đạm, chỉ thấp thỏm bất an liếc nhìn Lục Tông Viễn mấy lần, sợ hắn lại thốt ra điều kinh hồn động phách.
Lục Tông Viễn thấy vậy không khỏi chút tiếc nuối, bèn ngoắc tay gọi nàng. Ký Nhu do dự chốc lát, bước tới mấy bước. Dáng vẻ e dè ấy, chẳng giống một thiếu nữ, ngược lại như một đứa trẻ non dại chưa hiểu chuyện. Áo quần trong phủ họ Dao đều theo chế phục, kiểu dáng cũng chẳng mấy tinh xảo, đến thân nàng lại thấy eo áo rộng thùng thình, mỗi lần cử động chiếc áo tía lay động theo thân, so với cành liễu yếu đuối trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245502/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.