Vú Đỗ lập tức bịt chặt miệng Ký Nhu, kéo nàng từ cửa sổ trở lại trong khoang xe. Yến Vũ nhảy phắt lên càng xe, vung roi quất mạnh vào mông ngựa, xe lập tức lao đi như tên bắn.
Ký Nhu lắc lư dữ dội trong xe, tuy có bà vú ôm giữ lấy thân, song tay chân nàng vẫn đập loạn vào thành xe, đau rát tựa dao cắt, dạ dày vì thế quặn lên như bị lửa thiêu. Phía sau, tiếng hí dài của bầy ngựa vọng tới, Vú Đỗ khẽ run lên, Ký Nhung biết bà cũng sợ đến mức thất thần. Nàng liền vòng tay ôm chặt lấy vòng eo đẫy đà của vú Đỗ, cắn răng không dám rời tay, chỉ sợ thân thể bị hất văng ra khỏi xe.
“Tiểu thư!” vú Đỗ ghé sát tai nàng thì thầm, giọng run rẩy, “Nếu chẳng may xảy ra bất trắc, bị rơi vào tay địch, người… người hãy cắn đứt đầu lưỡi! Nhớ kỹ… phải cắn thật mạnh!”
Ký Nhu ngơ ngác ngẩng đầu, chỉ thấy gương mặt bà vú ngập tràn nỗi cuồng loạn và tuyệt vọng.
“Ngàn vạn lần chớ khai ra người họ Phùng, cũng đừng để bọn chúng biết phụ mẫu người là ai, nhớ kỹ chưa?” vú Đỗ vội vàng dặn dò, thấy Ký Nhu không đáp, liền nhẫn tâm vặn mạnh vào đùi nàng một cái đau điếng, nghiến giọng: “Nhớ chưa?”
Ký Nhu vội vàng gật đầu lia lịa, thấy bà buông tay ra, trong lòng hoảng loạn, lập tức đưa tay ra kéo lại. Nào ngờ xe ngựa bất ngờ lao vọt về phía trước, thân thể nàng mất đà, va vào cánh cửa xe đã bung lỏng, lăn nhào ra ngoài.
“Bà vú!” Ký
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245498/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.