Hôm trước ngày Trấn Định bị vây thành, chính là sinh nhật mười bốn tuổi của Ký Nhu. Phu nhân Phùng phá lệ cho nàng uống mấy chén rượu, vì thế nàng ngủ rất say, mộng đẹp triền miên.
Có một đôi tay lặng lẽ kéo nàng ra khỏi chăn, thay áo mặc tất cho nàng.
Ký Nhu cảm nhận được hơi thở ấm áp từ người ấy, biết là nhũ mẫu của mẫu thân, bà vú họ Đỗ, liền không phản kháng, mơ màng dụi đầu vào tà áo bà, khẽ lẩm bẩm: “Vú ơi, chúng ta đi đâu vậy?”
Vú Đỗ mím chặt môi, không nói nửa lời, cứ thế bế nàng ra cửa sau, nhét vào một cỗ xe ngựa bọc vải xanh. Trong bóng tối, tiểu nha đầu Kiến Hỉ đã cuộn tròn ở góc xe, thấy nàng tới thì vội dịch người nhường chỗ, đôi mắt tròn xoe dõi ra ngoài, nhìn thấy bà vú hạ giọng bảo phu xe: “Đi đi.”
Sau đó lại vẫy khăn tay với phu nhân Phùng, môi run rẩy mà nghẹn ngào nói: “Tiểu thư, người quay về đi thôi…”
Thân xe hơi rung, Ký Nhu giật mình tỉnh giấc. Nàng dụi mắt, thấy cặp trụ đá ở cổng sau phủ Thành Thủ dần khuất xa. Lại thấy mẫu thân đứng ngẩn ngơ nơi cửa, dưới ánh trăng lưỡi liềm, gương mặt bà tái nhợt như tờ giấy.
Ký Nhu cất tiếng gọi: “Mẫu thân!”
Phu nhân Phùng bỗng giật bắn mình, như kẻ điên lao tới, vừa chạy vừa la: “Dừng xe!”
Khi tới gần, bà níu lấy ống tay áo bà vú, lệ ròng ròng mà khẩn thiết nói: “Vú của ta ơi, ta cầu xin bà, nhất định phải đưa A Nhu đến Kim Lăng bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245497/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.